Ninh Bình tiên cảnh mùa thu (1): Tràng An - Những bình yên gõ cửa

14:49 - 12/12/2014

Được một người bạn giới thiệu về Ninh Bình như thế này: "Đẹp như Quế Lâm của Trung Quốc". Kể ra thì tôi cũng hơi tò mò, mang tiếng là dân Bắc, lại ở cách Ninh Bình chỉ vài chục km mà để một người bạn phía Nam giới thiệu cảnh đẹp, thật là mất mặt. Thú thật, ngay cả tỉnh mình tôi còn chưa đi hết, thi Đại học thì vào thẳng trong Nam nên không biết bất cứ một cảnh ở xứ Bắc. Sau đó, được sự "tiếp sức" của đứa bạn vàng mới vừa đi về trong ngày hôm đó: "Tau nói cho mi biết, Ninh Bình nó đẹp hơn cả tiên cảnh". Vậy thì, đi thôi.

Ngày trước khi tôi và nhỏ bạn có ý định đi, trời mưa tầm tã do ảnh hưởng của bão từ miền Trung đổ vào. Vừa cầu trời khấn phật, vừa coi lại "cách ăn ở" làm sao khi ngày ở nhà thì mây trắng trời trong nắng đẹp, đến ngày gần đi thì mưa bão đổ ầm ầm. Sáng ngày đi, trời lâm râm mưa, rồi mưa lớn làm cả 2 đứa "nhụt chí anh hùng". Nhưng may mắn, trời hửng nắng, tưởng rằng trời đã chiều lòng người, không tuyệt đường ăn chơi, ha ha.

Hai đứa bắt đầu chạy xe ra khỏi nhà lúc 6h sáng hơn. điểm xuất phát là huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa), điểm đến là Tràng An (Ninh Bình). Đoạn đường chạy xe dự kiến là 70km và đến nơi lâu nhất khoảng 1,5 tiếng. Như vậy, lịch trình của chúng tôi sẽ chơi ở 2 nơi: Tràng An và Bái Đính, tới sớm chơi sớm và có thể sẽ đi được chỗ khác trong tỉnh. Đường khá dễ đi, theo như miêu tả của nhóc bạn thì chỉ cần chạy thẳng Quốc lộ 1A, qua Bưu điện Ninh Bình, chạy thêm 1 đoạn thấy cái núi nào có cái chùa cheo leo ở trên thì rẽ vào, chạy thẳng là tới nơi. Quá dễ. Chúng tôi háo hức lên đường.

Nhưng điều không mong muốn đã tới. Khi chạy xe ra khỏi địa phận huyện, trời bắt đầu mưa. Mưa đổ từng hạt lớn, đến khi chạy đến địa phận huyện Bỉm Sơn (Thanh Hóa) thì mưa đổ ầm ầm, mưa quật vào tay chân đến nỗi nghe rát da. Cả hai đứa bắt đầu lo lắng: Liệu họ có mở cửa du lịch không, liệu có đi thuyền trên sông được không? Nhưng, chẳng lẽ đi tới đây rồi còn quay về.

Thật là đau đầu, không về được thì đi tiếp vậy.

Khi chạy trên đường, lúc nào trời cũng đen kịt như thế này, mưa ướt lép nhép. Đây là lúc tạnh ráo nhất đấy

Sau hơn 1 tiếng lặn lội trong mưa gió bão bùng, mưa giông chớp giật, xe tải xe ô tô xe máy thi nhau hắt nước vào người, chúng tôi cũng đến nơi. Ở ngay cổng vào, một cây cầu lớn bắc ngang qua con kênh xanh mát. Nhìn từ ngoài vào, khu nhà du lịch sinh thái Tràng An như tựa lưng vào dãy núi hùng vĩ phía sau. Cảnh sắc thiên nhiên hòa quyện trong những màu nước, màu bông súng xanh đỏ, màu cây cầu kiểu rêu phong cũ kỹ.

Những vệt màu thời gian

Khi bước qua cây cầu, trời tạnh ráo dần, rồi tạnh hẳn, cứ như những cơn mưa chỉ là giấc mộng đêm hè, đến rồi đi. Chúng tôi không ngờ thiên nhiên lại "ưu đãi" mình đến vậy khi trước mặt là cả một màu xanh của non của nước.

Mua vé đi thuyền, mỗi người hết 100k và bắt đầu hành trình đi giữa tiên cảnh.

IMG_2962

Ai xuôi vạn lý, ai ưng độc hành? :)

IMG_2986

Tựa lưng vào núi

IMG_2976

Cô độc giữa đồng

IMG_2993

Đằng sau những cánh hoa tàn, bình yên vẫn mở cửa

IMG_3081

Chạm ngõ những sắc màu

IMG_3083

Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha, nhưng rất tiếc là không có liễu :))

IMG_3088

Gác trọ

 Khi chúng tôi vừa đặt chân lên vọng gác lầu này, trời bắt đầu mưa tầm tã. Dừng một chút, nghỉ một chút rồi đi tiếp, âu cũng là lẽ sống ở đời. Cứ đi rồi sẽ đến, và nếu có vấp ngã cũng chỉ là dừng lại cho đỡ mỏi chân :) Từ những góc đậm chất thiền, mở cánh cửa, ngắm mưa bay. Lúc rào rào, lúc yên ả, lúc nhanh lúc chậm.

Vậy nên, cứ an nhiên mà sống.

IMG_3113

Mở cửa ngắm mưa bay

 Và tôi gọi những giờ phút này là bình yên. Một cửa sổ gỗ, một ngôi nhà nằm giữa mênh mông trời nước, giữa chốn núi cao rừng xanh, ta cần gì đến những ham muốn khác?

Tuyết Lan



0 Bình luận