Tôi đi tìm “Dạ tiệc đom đóm”

17:57 - 20/11/2014

“Ban đêm khi cậu lặng im nhìn lên những cây cổ thụ dần dần cậu sẽ thấy cả trăm rồi cả ngàn con đom đóm khi ẩn khi hiện lấp lánh dưới những tán cây, nó cứ như là tất cả đom đóm của khu rừng đang tụ tập về đó để tham dự một buổi dạ tiệc vậy. Giây phút đó, cái khoảnh khắc khi mà cả khu rừng dường như đều chìm trong giấc ngủ ấy mà cậu ngồi đó và ngắm nhìn dạ tiệc đom đóm, cảm giác rất tuyệt vời.”  Trong suốt cuộc trò chuyện của tôi và đứa bạn khi nó kể về chuyến đi Nam Cát Tiên của mình thì tôi chỉ có ấn tượng và thậm chí là bị ám ảnh luôn với mỗi duy nhất “dạ tiệc đom đóm” của nó. Và thế là tôi nhất quyết phải đi bằng được Nam Cát Tiên, không phải xem thú rừng, không phải xem thảm thực vật, không phải chỉ là chuyến đi phượt để checking thêm một điểm đến như mọi khi, tôi đi vì “dạ tiệc đom đóm”.

Ảnh: Lê Quang Đức

 Vườn quốc gia Cát Tiên là một khu bảo tồn thiên nhiên nằm trên địa bàn 5 huyện Tân Phú, Vĩnh Cửu (Đồng Nai), Cát Tiên, Bảo Lộc (Lâm Đồng) và Bù Đăng (Bình Phước), cách thành phố Hồ Chí Minh 150 km về phía bắc. Đặc trưng của vườn quốc gia này là rừng đất thấp ẩm ướt nhiệt đới. Phần nằm trên địa bàn Cát Tiên và Bảo Lộc thường được gọi là khu vực Cát Lộc. Khu vực này dành để bảo tồn loài tê giác. Phần trên địa bàn Tân Phú và Vĩnh Cửu thường được gọi là khu vực Nam Cát Tiên.” (Theo Wikipedia)

Lần đầu tiên tôi đi mà lại đi rừng với một nhóm nhiều người lạ đến thế, những mối quan hệ quen biết lằng nhằng nhưng có điểm chung là cùng mê phượt, thích khám phá nên cứ thế mà nhập hội với nhau để đi. 150 km từ thành phố Hồ Chí Minh đến Nam Cát Tiên xe máy cứ chạy bon bon, chỉ có vài đoạn làm đường bụi mịt mù nhưng vẫn chạy xe được và thêm dăm ba trạm cảnh sát giao thông giúp bạn kiềm tay lái của mình với vận tốc 40km/h. Vì nhiều lý do như xe đạp đinh, bị cảnh giác giao thông bắt,… mà xuất phát từ 7h mãi đến 13h chúng tôi mới đến bến đò, cửa ngõ để vào rừng. Muốn vào Nam Cát Tiên phải gửi xe và đi đò qua, chỉ mất khoảng 5ph ngồi đò là bạn đã đặt chân đến rừng Nam Cát Tiên.

Trước bến đò để qua Nam Cát Tiên - Ảnh: Lê Quang Đức

Đến Nam Cát Tiên bạn sẽ bắt gặp rất nhiều những du khách nước ngoài với những chiếc máy ảnh ống kính hoành tráng. Họ lặng lẽ nhìn ngắm và quan sát chứ không ồn ào như những du khách Việt. Nhóm chúng tôi hơn 10 người, sau một chặng đường dài đến nơi đã muộn nên chúng tôi chỉ tham quan những tuyến gần, dễ đi là cây Tung và Thác Trời. Cây Tung cách bến đò khoảng 3km, đó chỉ là một cây to có gốc khoảng 10 người ôm mới  xuể. Nam Cát Tiên có rất nhiều cây tung, những cây tung cổ thụ được đánh dấu để tạo điểm đến tham quan, gần Bầu Sáu cũng có 1 cây Tung rất to ghi là 400 năm tuổi. Đường đến Thác Trời là một hành trình gian nan của chúng tôi, 6km đi bộ không là gì cả nếu như mọi người không trải qua một chặng đường ngồi xe máy quá xa và mệt với ba lô nặng trĩu trên vai và dưới chân thì có rất nhiều vắt, chỉ cần dừng chân nghỉ mệt chút là chúng đã búng lên chực bu vào hút máu, hơn nữa trời chiều đã tối mà đi mãi chẳng nghe thấy tiếng nước chảy báo hiệu là có thác. Với quyết tâm không bỏ cuộc cuối cùng cả nhóm cũng đến được Thác Trời nhưng đập vào mắt cả nhóm chỉ là một đoạn sông gấp khúc, với lối đi xuống khá nguy hiểm chẳng có đặc điểm gì là chuỗi thác gềnh kỳ thú như miêu tả trong tờ quảng cáo của Bản đồ du lịch Vườn quốc gia Cát Tiên cả. Trời đã bắt đầu gần tối cả nhóm lội ngược 6km trở ra với cảm giác như vừa ăn phải cú lừa của quảng cáo.

Cây Tung - Ảnh: Lê Quang Đức

Bản chỉ dẫn vào Thác Trời: Ảnh: An

Thác Trời - Ảnh: An

Thay vì kế hoạch ngủ liều như dự tính ban đầu, chúng tôi chọn ngủ phòng tập thể, vì trong nhóm đã có không ít bạn bị vắt cắn, mà trong rừng thì tứ bề xung quanh đều là vắt với vắt. Sau khi vệ sinh cá nhân và bữa cơm tối đạm bạc mọi người về phòng để nghỉ, ai cũng quá đuối với hành trình dài và muốn dưỡng sức cho chặng đường vào Bàu Sáu 14km vào sáng sớm hôm sau. Lúc này với tôi chính là thời điểm phục kích “Dạ tiệc đom đóm”, động lực chính trong chuyến đi này. Chẳng dám đi xa chỉ quanh quẩn khu nhà ở tôi hết nhìn cây này lại sang cây kia kiên nhẫn chờ đợi mà chỉ thỉnh thoảng mới lập lòe vài ba chú đom đóm. Thất vọng não nề, may mà trong nhóm có cậu nhóc đam mê nhiếp ảnh nên cũng không ngủ mang máy và chân máy ra bến đò để chụp trăng, một lúc sau có vài cậu bạn nữa cũng tranh thủ đêm duy nhất ở rừng ra ngắm trăng, giúp tôi cũng đỡ sợ hơn và kiên nhẫn phục kích tiếp “dạ tiệc đom đốm” của mình.

Trăng trên bến sông - Ảnh: Lê Quang Đức

Đêm đó trăng có quầng tạo thành những vòng sáng rất đẹp, khung cảnh nơi bến đò cực kỳ thơ mộng, chúng tôi ngồi tám chuyện với nhau, cảm giác rất đỗi bình yên. Nhưng chờ mãi, chờ mãi, trăng lên đã cao mà đom đóm chỉ có vài con khi ẩn khi hiện, tôi biết mình đã không may mắn được mời dự tiệc của dòng họ đom đóm đành trở về phòng ngủ, dưỡng sức cho hành trình khám phá Nam Cát Tiên ngày hôm sau. Đêm đó trong giấc ngủ giữa rừng già tôi đã mơ thấy một con hai con rồi cả trăm con, ngàn con đom đóm lập lòe, lập lòe.

Hoanh Kiều



0 Bình luận